Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

2017 - It's been a tough year, thank God! I'm still alive!

Hình ảnh
This year was properly the toughest year I have ever gone through.  Mar - quit my very first job, and after that regretted for this decision Apr - got offer from Zara, worked for 2 days and then left May, Jun - went through 3 rounds of UNIQLO, then got rejected at the very last interview => 4 month of unemployed, felt like living in hell, stressful every single day Jul - got offer, took the job. Every day going to work, felt like hell again Jul to Dec - counted every single day at work, faced so much troubles. Sometimes, it seems like never-ending troubles. It's also the very first time, I had to fire 2 employees, cried all night long. Ừ thì năm nay có quá nhiều điều khủng khiếp xảy ra, chưa bao giờ thấy bản thân yếu đuối và dễ khóc như bây giờ. Có những lúc trầm cảm nặng, mà không thể nói với ai. Cái cảm giác sợ phải đi làm mỗi ngày, sợ những khó khăn mình sắp gặp phải, cảm thấy chỉ muốn bỏ cuộc. Cái cảm giác mỗi ngày đều phải gồng mình lên, nghiến răng chịu đựng và vư...

Khi chỉ thấy toàn mây đen

Phải đến 2 - 3 tuần rồi Hà Nội chỉ toàn mưa, mưa to, ngập đường ngập phố, chắc từ lúc mình đi làm lại tới giờ. Tính từ cái ngày chính thức đi làm tại trung tâm tiếng Nhật đến nay được khoảng 2 tuần, ngày nào cũng thấy stress. Có những lúc cứ nghĩ rằng những tháng ngày tươi sáng cuối cùng cũng tới, hóa ra chỉ toàn mây mù u ám. Có những lúc không biết phải làm gì, hoang mang vô cùng. Có những ngày chỉ biết nghiến răng vượt qua, tự nhủ rằng đó là những điều mình phải trải qua, phải lớn lên. Nhiều lúc thấy trách nhiệm quá lớn so với khả năng của mình, thấy mình thật vô dụng mà sợ hãi. Có những ngày như hôm nay, tự nhìn bản thân thấy buồn, nhưng nhìn sang cuộc sống người khác còn thấy buồn hơn. Có những ngày như hôm nay, khóc vì nỗi đau của người khác chứ chẳng phải là vì mình. Có những lúc nghĩ mỗi người đều có nỗi niềm riêng của bản thân, chẳng nên làm khó nhau mà làm gì. Có những lúc nhìn hoàn cảnh của người khác mà tự nhủ bản thân " Phải cố lên!" Mây đen che mù đời mình đã...

Thanh xuân vật vã

Bốn tháng thất nghiệp, cảm giác như kiểu cứ tưởng mình đã rơi xuống đáy rồi, hóa ra còn có đáy sâu hơn đang đợi. Tháng đầu tiên vật vã stress, tháng thứ hai lựa chọn sai lầm với Zara, hai tháng tiếp theo mòn mỏi theo UNIQLO tới 4 vòng, rồi rớt ở vòng cuối cùng, lại bắt đầu lại từ đầu. Giờ lại bắt đầu stress. Có những ngày thức dậy chỉ thấy stress, và đi ngủ cũng stress. Có những hôm đi phỏng vấn cứ tưởng mười mươi đỗ rồi, xong lại tạch. Có những ngày chỉ có bản thân mình là có thể tự vực mình dậy, biết vậy mà ko biết phải làm sao. Có những ngày đi quanh công viên, nhìn khoảng trời cao xanh, mà nghĩ chẳng lẽ dưới gầm trời này không có chốn dụng tài của mình, không có chỗ dung thân cho mình. Xét đi tính lại thấy bản thân cũng chẳng phải quá ngu muội, không lười nhác, sẵn sàng lăn xả vì công việc, mình không tin lại không có chỗ phù hợp với mình. Cái cảm giác bị coi thường, bị thương hại quả không mấy dễ chịu. Nhưng rồi lại nghĩ thanh niên vượt sướng, ăn no ngủ kỹ, cái gì cũng có, chỉ...

2-day Zara

I plan to stay here for 2 months, then 2 weeks; but in fact it lasted only 2 days. Immature? Stupid? Crazy? Yes, you can say that. In the first place, i was not happy when i received their offer but rather feel panic. While waiting for their contract i was so stressful, and got headache. I forced myself to accept it even i didnot want to. One night before departure, i got insomnia, cannot sleep at all.  At the first day, i realised that my position is just keystaff, cannot even be called management. Disappointment, feeling disappreciation combined with dissatisfactory. At 2nd day, working on salesfloor just toirtured me. Hence, i decided to quit without hesitation. After 2 days, i quit. Moral of the story: do not force yourself to do anything, do what you want to do. Trust your instinct.

LETTER TO ME AT THE AGE OF 23 and 27

Dear Akane chan, In case you wonder, Akane is the name you've given to Zara for easy communication. I'm 25 now, already sign contract with Zara, 2 months of probation ahead and still so confused about this decision. Before talking about me, I want to talk to 23-year-olds me first. Dear 23-year-olds Hong-chan, I'm so sorry you have not got boyfriend yet, but it's not that bad after all, you have lived happily without him. About AEON MT program, yes, you joined it, and it's your best decision. The workload is pretty heavy at first year, but in second year, you would rather have nothing to do. You meet lots of interesting people. You met Ishikawa-san - the best and cutest boss so far who always support, encourage, motivate and teach you many things. You met Saeki-san - the kindest boss so far who always support you anytime you need. Both of them recognized your efforts and promoted you. You was transfered to Hanoi Office just after 6 months working, and after 1...

Last working month

Let make it clear: at first start, it's REALLY painful to make this decision. I've poured all my heart and enthusiasm into this job, this company. I'vd had good team working well together. My direct supervisor is a nice person who support me all the time, even though sometimes I treat him as a friend rather than a boss, plus he's top manager so he can make lots of big decision. In addition, I'm about to get promotion soon, not because I threat my boss when informing about my resignation, but because of my performance and my boss'd already planned to promote me before I announce my leaving. And I decide to quit without getting any offers from other companies. Hence, basically, I've given up many things just to step out of my comfort zone. At first week after submission of resignation form, it's really hurtful, I was full of doubt and I did cry a lot. However, the more I think about my decision, the more I realize that it's a right decision. After al...

Resignation

4.2.2017: nộp đơn và phỏng vấn thôi việc với sếp, sau đó xuống daiso ngồi khóc. It just hurt a lot. Ngồi nói chuyện với sếp, bị sếp nói là immature, mày phải đi đi, đi ra real world mày mới hiểu đc, vì kêu lương thấp, vì kêu mình ko có quyền quyết định. Vẫn biết bác rất thẳng tính và bác nói rất chân thành, vẫn biết bản thân  còn non nớt,  còn nhiều thiếu sót, but it still hurt so much. Vẫn quý bác dù bác nói vậy,  có lẽ bác nói đúng, phải đi ra đời, phải va vấp hơn mình mới lớn lên đc. Cả đêm ko ngủ đc, cứ nghĩ mãi về câu chuyện với bác, cứ buồn mãi, lại khóc nhè. Đọc lại post hồi mới đi làm, lại buồn, cuộc sống thay đổi quá nhiều rồi. Vẫn nhất quyết ra đi, vì nếu ko nộp đơn bây giờ thì  có thể 4 tháng nữa mình cũng ko thể nộp đơn nữa. You make decision, you take responsibility for that! Part 2: Hai hôm sau cụ sếp lại gọi ra, nói là cả sếp của sếp và sếp đều muốn giữ mình lại, nên offer vào trong Sài Gòn, nhưng mình từ chối. Again, no salary raise. Sau đó sế...

Ngã ba đường

Chuyện là khi mà bạn còn đam mê, còn nhiệt huyết, còn yêu công việc thì những vấn đề to như con voi bạn cũng bỏ qua được. Bạn sẵn sàng lăn xả, ko nề hà việc gì, bạn còn chẳng quan tâm sếp có nhìn thấy công sức của bạn không nữa. Chuyện là khi bạn đã xác định tinh thần về việc nghỉ việc, bạn xác định sẽ ko ở đây lâu nữa, thì tất cả các vấn đề bỗng trở nên rõ mồn một. Thậm chí cả một hạt bụi, cả những xích mích nhỏ cũng làm bạn mệt mỏi, ...

Chuyện tìm việc

Có sợ không? Có đấy. Hai năm rồi ko biết đến CV, phỏng vấn này nọ.  Giờ quay lại như bắt đầu từ con số 0. Web có đến hàng nghìn công việc, mà cuối cùng lọc ra đầu việc có thể apply chưa đủ 10 đầu ngón tay. Có phải mình đang tự ti, đang limit bản thân, hay quá kén chọn quá ko? Cũng ko rõ nữa. Mọi thứ cứ lơ mơ, mù mờ quá. Lại quay trở lại trạng thái in the middle of nowhere. Cảm giác như lại quay trở lại cái ngã rẽ đó, ko biết nên đi theo hướng nào. Người ta bảo một cánh c...

Chuyện cái văn phòng

Văn phòng công ty bắt đầu từ cái văn phòng tạm ở Đội Cấn với cái cửa như cửa toilet, biển tên gắn nhỏ xíu xơ xài. Ở trong thì có đủ cả phòng họp, phòng ăn và khu vực làm việc cho mọi người. Văn phòng đại diện của một tập đoàn to hàng đầu Nhật mà nhìn chẳng bằng vp của một công ty startup. Sau khi chính thức mở cửa thì vp đc chuyển đến vị trí khác rộng rãi hơn, canteen tách biệt, có vài ba cái phòng họp. Chỉ có cái biển tên là vẫn như cũ, nhỏ nhắn khiêm nh...

Chuyện về sếp

Nói về sếp thì có rất nhiều chuyện để kể. Cụ sếp là một người rất tốt bụng, kawaii, đôi khi có những cử chỉ rất chi ngộ nghĩnh, chân thật, mỗi tội hơi ki bo - nhưng mà toàn ki bo cho công ty nên chung quy vẫn là cái tốt. Gọi là  cụ thôi chứ sếp mới có 51-52 tuổi thôi, trẻ chán. Sếp thích ăn tôm và dâu tây, thích nghe mấy bài nhạc Nhật mà mình hay nghe. Sếp khá nóng tính, và mỗi khi điên lên là sẽ nói ầm cả văn phòng lên. Có một hôm sếp bắt gặp nhân viên chơi trong gi...