Nhân một ngày cao hứng...
Hầy, về rồi, về rồi! Vậy là mình đã từ Nhật về Việt Nam được 6 tháng rồi. Lúc đầu có chút sốc văn hóa ngược nhưng giờ quen rồi. Quen dần với cái guồng học-thi ở trường, quen thêm những người bạn mới, quen với việc đi học mà không biết một đứa nào trong lớp, và quen với một cơ số thứ khác nữa. Thỉnh thoảng lại flashback, là lại nhớ nước Nhật, con người ở đó, cuộc sống ở đó. Hình như sau chuyến đi này, mình tưng tửng hơn và vô tư lự hơn thì phải. Giờ có thể thản nhiên cười với một người lạ, nói dăm ba đôi điều với những người mình sẽ chỉ gặp 1 lần trong đời, chiến đấu với deadline, đi thi mà chẳng lo nghĩ gì. Cũng ít dành thời gian lo nghĩ cho tương lai phía trước nữa, sắp phải đi thực tập mà chưa kiếm được chỗ nào cũng chẳng thèm ngồi lo nữa, cái gì đến rồi sẽ đến! Thỉnh thoảng ngồi đọc những tin tuyển dụng cũng thấy hoang mang: mình sẽ làm ở đâu, sẽ làm việc gì, công ty nào sẽ hợp với mình đây,... Nhiều điều muốn làm cũng chưa làm được: thi chứng chỉ tiếng Anh, thi chứng chỉ tiếng...