Lảm nhảm bàn chuyện Tấm Cám

Vừa đọc một bài báo về cái kết của chuyện Tấm cám, vẫn là vấn đề muôn thủa : Hành động của Tấm cuối truyện, nên hay ko nên cho vào sách giáo khoa?
Một câu chuyện lưu truyền từ xưa đến nay, xã hội càng văn minh, mọi người càng phê phán nhân vật Tấm nhiều hơn. Mình nhớ hồi học cấp 3 nghe cô giảng về bài này, cô chỉ nói câu chuyện phản ánh chân lý "Ở hiền gặp lành - Ác giả ác báo" và sự vùng lên đấu tranh của Tấm, cô không hề phê phán hành động của Tấm mà chỉ để mở cho học sinh tự nhận xét. Bài báo vừa đọc có bàn luận về cái kết như một minh chứng cho những con người vô học dễ dàng đạt được quyền lực, bị quyền lực làm suy đồi đạo đức "nên phân tích quá trình suy đồi đạo đức của Tấm sau khi nên làm Hoàng Hậu" (không thích cách luận của bài báo này, thế chẳng hóa ra câu chuyện Tấm cám chỉ toàn người xấu, còn đâu cái gọi là " Ác giả ác báo nữa").
Bản thân mình chưa bao giờ coi Tấm là người xấu cho dù cách trả thù của cô quả dã man. Mình chỉ nghĩ rằng, nếu đặt địa vị là một người bị giết 4 lần như vậy, có lẽ mọi người sẽ thông cảm hơn với hành động của Tấm; còn nếu chỉ là một người ngoài cuộc phán xét thì tất sẽ phê phán kịch liệt. (mọi người hay có xu hướng "mình là mình, phán xét nó" chứ ít thấy ai " mình là nó, tự phán xét bản thân" cho dù rõ ràng cách thứ 2 là khách quan đúng đắn hơn).
Thực ra những câu chuyện từ xưa được sáng tác vào thời mà luật pháp vẫn là "Mạng đền mạng, máu trả bằng máu " nên việc nó có dính tí man rợ là điều tất yếu (như truyện Tấm cám, trong bản cổ hơn, nhân vật còn là mẹ đẻ chứ không phải mẹ kế). Không nên thần thánh nó quá mà nên thay đổi cho phù hợp với khuôn khổ đạo lý bây giờ.

Cơ mà mình vẫn ủng hộ giữ nguyên cái kết, đăng trong sách giáo khoa, và phân tích Tấm là nhân vật chính diên. Suy cho cùng trong cái xã hội này chẳng có ai có thể hiền mãi khi bị chà đạp được, nếu có chắc chắn sẽ bị cho là đần độn và thiểu năng trí tuệ ! Những người "hiền" nên tự giành lấy cái "lành" cho mình.

Nhận xét